Làm blogger được nhất là gì?

Với riêng mình, đó chưa bao giờ là tiền. Và tương lai chắc chắn cũng như vậy.

Mình dần nhận ra là việc viết blog này, mình làm vì bản thân nhiều hơn. Ta viết cho mình trước khi viết cho người. Bởi viết là một cách mình sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, lưu trữ lại kiến thức, tạo ra giá trị cho bản thân, giúp đỡ người khác cũng như chia sẻ nỗi buồn. Nếu phải viết bài phục vụ nhu cầu của người khác mình sẽ thấy bớt vui đi một chút.

Mình cho rằng mọi câu chuyện đều nên được kể ra. Nếu đó là câu chuyện buồn, việc nói ra sẽ khiến bạn bớt buồn đi đôi chút. Khi bạn kể được câu chuyện của mình đó chính là lúc bạn đã sẵng sàng đối diện và để nó qua đi. Còn nếu đó là câu chuyện vui thì niềm vui sẽ lan tỏa và mang lại nhiều điều tích cực cho mọi người xung quanh.

Gần đây sau bài viết về SỰ LỰA CHỌN có một bạn độc giả đã nhắn tin tâm sự với mình. Bạn nói đã theo dõi blog của mình từ 2018 và khi đọc bài viết đó thấy rất đồng cảm vì bạn đã từng trải qua chính xác những chuyện tương tự. Tụi mình tâm sự, động viên nhau rất nhiều và trở thành những người bạn hỗ trợ nhau trong công việc và cuộc sống. Cảm giác được kết nối với những người giống mình thông qua những bài viết chia sẻ là một cảm giác thực sự tuyệt vời. Đó là điều mà không số tiền nào có thể mua được.

Thông qua blog này mình cũng nhận được nhiều cơ hội nghề nghiệp hơn. Công việc của mình cũng suôn sẻ hơn vì một số vị trí tuyển dụng chỉ cần viết bài đăng lên blog cũng có rất nhiều bạn ứng tuyển. Hay cùng là một vị trí mà nhiều agency cùng tuyển nhưng nhiều bạn quyết định apply thông qua post của mình thay vì qua bài đăng của recruiter khác. Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã tin tưởng mình.

Cái vui của người làm blog đó là khi nhận được nhiều tình cảm yêu quý của mọi người. Một người bình thường được người thân, bạn bè yêu thương đã là hạnh phúc. Khi làm blog mình nhận được rất nhiều tình cảm yêu thương của mọi người đó là một điều rất trân quý. Bởi để yêu thương một người cần nhiều sự thấu hiểu, đồng cảm, trân trọng và thời gian nữa. Khi đăng bài thông báo về kế hoạch đi Sing mình cũng không ngờ mọi người lại ủng hộ nhiều như vậy.

Hôm trước xem Podcast phỏng vấn của anh Hà Anh Tuấn với Vietcetera thấy đồng cảm vô cùng. Đặc biệt là về con đường anh đi và cách anh kết nối với khán giả của anh. Hồi đầu khi viết blog mình cũng siêng chia sẻ bài viết vào những group cộng đồng lắm. Mình làm việc đó miễn phí chẳng vụ lợi. Nhưng dần dần nhận ra những group đó không còn phù hợp, bởi ở đó không có độc giả của mình. Những người đã biết mình trước đó, hiểu con người và tính cách của mình. Một lần có bạn từng comment thế này vào bài viết “riết rồi suốt ngày đi PR bản thân”. Câu nói đó ám ảnh và gây sát thương vô cùng. Nên lâu rồi mình cũng chẳng còn đăng bài vào group nữa. Mình thà có blog nhỏ 5000 likes và có vài trăm độc giả hiểu mình hơn là những bài viết được hàng nghìn tương tác nhưng bên dưới chỉ là những câu nói nghi kỵ, tiêu cực.

Tập podcast của anh Tuấn rất hay. Mình sẽ để link ở dưới comment nhé.

Lâu lâu trải lòng về chuyện viết blog xíu thôi. Giờ phải đi làm việc tiếp nè.

Yêu thương mọi người,

Adele

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *